Niêm nhân tướng công – chương 3


Ôi ôi, đã bao lâu rồi Gấu không post bài mới… Gấu thật là lười (Xấu hổ ing)…

Xin lỗi mọi người vì sự lười biếng của Gấu, Gấu sẽ cố gắng sửa đổi…TT^TT

Chương 3: Đến chợ

Edit: Tiếu Nguyệt Thảo

Beta: Dương Tử Nguyệt

Ánh mắt An Nguyệt Quân trở nên sâu sắc, tràn đầy thận trọng nhìn nàng. Trong lòng của hắn đột nhiên căng thẳng, điều hắn sợ hãi nhất muốn xảy ra sao? Hắn có thể không để tâm đến ánh mắt của người khác, nhưng nếu đó là nàng, hắn tuyệt đối không chấp nhận. Tâm, đang không ngừng trầm xuống xao động, chỉ có thể vô ý thức gọi:

– Nương tử, nương tử, nương tử…

Hồi lâu sau, Diệp Khê Thiến đột nhiên ngẩng đầu nhìn hắn, đôi mắt tràn ngập mong chờ, hỏi:

– Phu quân, ánh mắt của ngươi có phải hay không có thể biến thành màu tím?

Cổ họng An Nguyệt Quân thắt chặt lại, không biết nên nói gì, chợt nghe đến Diệp Khê Thiến thì thào tự nói:

– Chẳng lẽ mới vừa rồi chỉ là ảo giác sao? Ánh mắt thật đẹp!

An Nguyệt Quân kinh ngạc nhìn nàng. Đẹp? Chẳng lẽ không phải quỷ dị, không phải yêu nghiệt sao? Hắn cảm thấy có điểm choáng váng, nhưng dưới đáy lòng không khỏi nảy lên nhàn nhạt vui sướng.

– Phu quân, võ công của ngươi rất lợi hại đúng không?

Diệp Khê Thiến tiếp tục hỏi, ánh mắt mở thật to, tràn ngập ý tứ lấy lòng cùng tính toán, nhưng tuyệt không khiến người khác có cảm giác chán ghét, ngược lại còn tăng thêm vài phần đáng yêu.

– Ân, cho là vậy đi.

An Nguyệt Quân lấp lửng trả lời, liền kéo tay Diệp Khê Thiến đi thẳng về phía trước.

Diệp Khê Thiến ngẩn người, lát sau miệng than thở cùng không ngừng ai oán:

– Hẹp hòi, ta chỉ là muốn học võ công thôi mà.

An Nguyệt Quân nghe được của nàng than vãn, khóe miệng cong lên nụ cười nhàn nhạt.

Đi được một lát, đột nhiên An Nguyệt Quân quay đầu, nhìn nàng một cách đáng thương vô tội, nhỏ giọng nói:

– Nương tử, ta không biết đường.

“Phanh!” Diệp Khê Thiến một đấm đánh tới, miệng càng không ngừng mắng:

– Thì ra là kẻ mù đường, cú đấm này là cái giá ngươi khiến ta chân ta đau !

An Nguyệt Quân mắt tà mị nhìn nàng chăm chú, trong mắt đong đầy sự ủy khuất, nhẹ nhàng mà nói:

– Nương tử, ngươi thật hung dữ.

– Còn có thể càng thêm hung dữ, có muốn … thử xem hay không?

Mi mắt Diệp Khê Thiến chớp chớp, nhẹ nhàng mà trả lời, sau đó lại thở dài :

– Hiện tại nên làm cái gì bây giờ? Trời đều sắp tối.

– A.

Diệp Khê Thiến la lên sợ hãi, liền phát hiện bản thân đã ở giữa không trung chạy như bay, An Nguyệt Quân ôm lấy nàng gắt gao, mái tóc tung bay trong gió, có…một loai đẹp đẽ thật khác lạ.

Cũng không lâu lắm, cả hai liền ra được rừng cây, An Nguyệt Quân nhẹ nhàng đem nàng thả xuống, hai má giương lên đầy vẻ đòi lấy phần thưởng, nhìn nàng mong chờ:

– Nương tử, chúng ta đã ra khỏi rừng , có phải hay không nên… thưởng?

Diệp Khê Thiến híp mắt, cười cười, ôn tồn hỏi:

– Ngươi phải thưởng như thế nào?

An Nguyệt Quân bỉu môi kề sát người nàng, làm nũng nói:

– Nương tử, ta muốn được ngươi hôn.

Diệp Khê Thiến gật đầu, mềm nhẹ nói:

– Được thôi, nhắm mắt lại.

An Nguyệt Quân nghe lời nhắm lại mắt, lông mi dài hơi hơi chớp chớp, đôi môi đỏ bừng lại chu lên cao cao. Diệp Khê Thiến len lén cười cười, lấy lòng bàn tay nhẹ nhàng mà chạm vào môi hắn.

An Nguyệt Quân đắc ý dào dạt mở mắt ra, đầu tiên là sững sờ, theo sau lấy tay xoa môi của nàng, bất mãn nói:

– Nương tử, ta muốn là hôn nơi này.

“Phanh!” Diệp Khê Thiến lại một đấm đi tới, mắng:

– Ngươi nằm mơ đi, ta mới không muốn mất nụ hôn đầu tiên là ở…cái nơi khỉ ho cò gáy này.

Không muốn ở chỗ này? Mà không phải không cho hắn? An Nguyệt Quân nghe ra hàm ý trong lời nói của nàng, ánh mắt hiện lên mỉm cười.

– Đi thôi, đi thôi, ta chết đói mất.

Diệp Khê Thiến sờ sờ bụng, cất bước đi về phía trước.

An Nguyệt Quân lập tức chạy đến bên cạnh nàng, kéo tay, cười híp mắt nói:

– Nương tử, chúng ta…

Diệp Khê Thiến không kiên nhẫn nhíu nhíu mày, hung tợn nói:

– Ngươi câm miệng cho ta!

Cũng không lâu lắm liền đi tới chợ. Vừa bước vào cửa thành, ánh mắt Diệp Khê Thiến liền mở thật lớn, ngạc nhiên nhìn mọi thứ trước mắt, hưng phấn hô:

– Thật náo nhiệt, quả nhiên cùng trên TV giống như đúc.

An Nguyệt Quân tà mị mắt nhìn nàng hiện lên một tia quỷ dị, theo sau hỏi:

– Nương tử, TV là cái gì?

Diệp Khê Thiến sững sờ, theo sau ngập ngừng trả lời:

– À ừ thì… dù sao có nói ngươi cũng không hiểu.

Cũng không thể nói với hắn nàng là người đến từ ngàn năm sau đi, này cũng không khỏi quá mức hoang đường , cũng không cách nào nói cho thỏa đáng.

Đi ở trên đường lớn, tất cả mọi người đều nhìn bọn họ, ánh mắt có chút quái dị, phảng phất giống như nhìn thấy… động vật quý hiếm. Diệp Khê Thiến nhìn An Nguyệt Quân, không vui than thở:

– Đều là ngươi, lớn lên làm chi mà quá hại dân hại nước, dọc theo đường đi ta thấy rất nhiều nữ tử đối với ngươi khuynh tâm nha.

An Nguyệt Quân nghe được vị chua trong lời nói của nàng, yêu mỵ cười cười, mở to mắt tinh nghịch nói:

– Nương tử, có phải hay không nàng cũng đối với ta khuynh tâm ?

– Ngươi nằm mơ đi.

Diệp Khê Thiến quay đầu nhìn về phía nơi khác, lại thấy rất nhiều người ánh mắt quái dị nhìn về phía này, nàng nhìn xung quanh, nghi hoặc hỏi:

– Xảy ra chuyện gì ? Tại sao bọn họ đều nhìn ta như vậy.

An Nguyệt Quân nhịn cười, nói với nàng:

– Nương tử, chúng ta nên mua một ít y phục.

Diệp Khê Thiến cẩn thận đánh giá hắn, ngây ngốc trả lời:

– Ngươi mặc y phục rất tốt.

An Nguyệt Quân buồn cười chỉ chỉ nàng, Diệp Khê Thiến ngẩn người, lúc này mới phản ứng lại, mặt đỏ lên, hỏi:

– Cửa hàng y phục ở đâu? Ta muốn đi ngay lập tức.

Trời ạ, nàng còn mặc áo sơmi sọc carô, quần jeans bó sát người, rốt cục hiểu vì sao bọn họ luôn dùng như vậy ánh mắt kỳ quái nhìn nàng , thật mất mặt a!

An Nguyệt Quân chỉ chỉ phía trước cách đó không xa, nói:

– Nương tử, ở…

Nói chưa dứt lời đã thấy Diệp Khê Thiến trực tiếp chạy lên phía trước, An Nguyệt Quân buồn cười lắc đầu, cũng đi theo.

Để lại bình luận

Gửi phản hồi

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Log Out / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Log Out / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Log Out / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Log Out / Thay đổi )

Connecting to %s

  • Tiếu…Nguyệt – Dạ Mạc

  • Nhím điên tưng tửng

  • Quy định khi ghé qua nhà Gấu…

    1.Cây trái trong vườn là Gấu trồng...nếu muốn mang ra ngoài thì hỏi ý kiến Gấu một tiếng...thỉnh không tự tiện!
    2. Không được sự đồng ý mà mang đi...100% Gấu sẽ SET PASS luôn bộ truyện đó...tuy Gấu biết Gấu viết không bằng ai, nhưng dù sao cũng là công sức của Gấu a...>~<
    4. Gấu là con gấu lười nên tình trạng post truyện sẽ hơi bị thất thường...nhưng Gấu sẽ cố gắng chăm hết mức có thể...híc híc
    5. Đừng hối Gấu làm Gấu căng thẳng sẽ viết lâu hơn đấy, nếu có thể góp ý... Gấu rất hoan nghênh...^0^.
    6. Gấu đây là con lớn nhất trong nhà nên rất chào đón những ai muốn kết làm bằng hữu...
    7. Gấu tuy rằng lười thật, nhưng Gấu có thể hứa với các tình yêu là Gấu sẽ viết đến khi hoàn mới thôi, không bao giờ đứt gánh giữa đường do yếu tố hết hứng. Hứa luôn đấy!!!

  • Thành viên nhà Gấu!

  • Trái cây mới chín…còn tươi đây

  • Trái ngon ngọt...khi nào trái chín đây?

    Join 43 other followers

  • Rình trộm vườn Gấu...^0^

    • 11,240 người
%d bloggers like this: